Dạo gần đây, mỗi lần nằm cạnh chồng, tôi đều ng//ửi thấy từ phía anh toát ra một mùi h//ôi kỳ lạ

Dạo gần đây, mỗi lần nằm cạnh chồng, tôi đều ng//ửi thấy từ phía anh toát ra một mùi h//ôi kỳ lạ, khó chịu đến mức á//m ả/nh. Tôi đã thay đến bảy lần g//a giường, giặt sạch chăn nệm, thậm chí xịt đầy tinh dầu khử mùi… nhưng thứ mùi q/u/ái lạ ấy vẫn bá/m riết không rời, thậm chí ngày càng n//ồn/g nặc hơn. 

Một linh cảm bất an cứ dằn vặt trong lòng. Cuối cùng, khi chồng đi công tác, tôi quyết định tự mình th//áo tung tấm nệm ra kiểm tra.
Và ngay trong khoảnh khắc đó… chân tôi b/ủn rủn//, cả người ngã quỵ xuống sàn. Bởi thứ nằm bên trong không chỉ khiến tôi lạnh sống lư//ng, mà còn phơi bày một sự thật đau đớ/n – sự thật mà sâu thẳm trong lòng, tôi đã sợ phải đối diện suốt bấy lâu nay.
Tôi và Trí kết hôn đã 8 năm. Anh làm quản lý kinh doanh, thường xuyên phải đi công tác. Cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng ngọt ngào, nhưng chúng tôi vẫn cố duy trì sự tử tế và tôn trọng lẫn nhau. Hoặc… ít nhất tôi đã nghĩ như vậy.
Ba tháng gần đây, mỗi đêm tôi lại ngửi thấy mùi gì đó rất kh/ó ch/ịu. Không phải mùi cơ thể bình thường, mà như mùi ẩm mốc, lẫn chút gì tan//h nồ//ng, bám vào chăn, ga và đặc biệt là phía dưới chỗ Trí nằm.
Tôi thay ga liên tục, thậm chí mang cả nệm đi phơi nắng. Nhưng đêm nào anh nằm xuống, mùi ấy lại xuất hiện. Tôi hỏi thì Trí gạt đi:
“Em nh//ạy c//ảm quá. Anh có mùi gì đâu.”
Nhưng tôi biết bản thân không hề tưởng tượng.
Điều kỳ l/ạ hơn: mỗi lần tôi cố gắng dọn dẹp kỹ khu vực giường anh nằm, Trí đều tỏ ra b/ực b/ội, thậm chí nổ/i nó/ng vô cớ.
“Đừng động vào đồ của anh. Giường chiếu để nguyên!”
Anh hét lên một đêm khi thấy tôi đang tháo ga giường.
Chưa bao giờ anh phản ứng như vậy. Tôi bắt đầu b/ất an. Rất b/ất an.
Và rồi mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi mùi đó trở nên nồng nặc đến mức khiến tôi mất ngủ. Tôi cảm giác nó không chỉ là mùi, mà là lời cả/nh b/áo.
Tối ấy, Trí thông báo phải đi công tác 3 ngày.
Khi anh đóng cửa bước đi, linh cảm trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ đến mức bàn tay cũng run. Tôi đứng nhìn cánh cửa một lúc lâu, rồi quay vào phòng ngủ, kéo cả tấm nệm ra giữa nền nhà.
“Có gì đó không bình thường. Mình phải biết sự thật,” tôi tự nói với bản thân.
Tôi lấy dao rọc giấy, hít một hơi thật sâu và rạch đường đầu tiên lên lớp vải nệm.
Ngay khi lớp vải bật ra, một luồng mùi nồng nặc phả thẳng vào mặt tôi, khiến tôi choá/ng vá/ng. Tôi phải bịt mũi, gập người ho sặc sụa.
Ti/m tôi thắt lại. Không thể nào… bên trong nệm lại có mùi như thế này.
Tôi tiếp tục cắt rộng thêm.
Và tôi đông cứng khi thấy… đọc tiếp dưới bình luận 👇

Dạo gần đây, mỗi lần nằm cạnh chồng, tôi đều ng//ửi thấy từ phía anh toát ra một mùi h//ôi kỳ lạ, khó chịu đến mức á//m ả/nh. Tôi đã thay đến bảy lần g//a giường, giặt sạch chăn nệm, thậm chí xịt đầy tinh dầu khử mùi… nhưng thứ mùi q/u/ái lạ ấy vẫn bá/m riết không rời, thậm chí ngày càng n//ồn/g nặc hơn.

Một linh cảm bất an cứ dằn vặt trong lòng. Cuối cùng, khi chồng đi công tác, tôi quyết định tự mình th//áo tung tấm nệm ra kiểm tra.Và ngay trong khoảnh khắc đó… chân tôi b/ủn rủn//, cả người ngã quỵ xuống sàn. Bởi thứ nằm bên trong không chỉ khiến tôi lạnh sống lư//ng, mà còn phơi bày một sự thật đau đớ/n – sự thật mà sâu thẳm trong lòng, tôi đã sợ phải đối diện suốt bấy lâu nay.

Tôi và Trí kết hôn đã 8 năm. Anh làm quản lý kinh doanh, thường xuyên phải đi công tác. Cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng ngọt ngào, nhưng chúng tôi vẫn cố duy trì sự tử tế và tôn trọng lẫn nhau. Hoặc… ít nhất tôi đã nghĩ như vậy.

Ba tháng gần đây, mỗi đêm tôi lại ngửi thấy mùi gì đó rất kh/ó ch/ịu. Không phải mùi cơ thể bình thường, mà như mùi ẩm mốc, lẫn chút gì tan//h nồ//ng, bám vào chăn, ga và đặc biệt là phía dưới chỗ Trí nằm.

Tôi thay ga liên tục, thậm chí mang cả nệm đi phơi nắng. Nhưng đêm nào anh nằm xuống, mùi ấy lại xuất hiện. Tôi hỏi thì Trí gạt đi:
“Em nh//ạy c//ảm quá. Anh có mùi gì đâu.”

Nhưng tôi biết bản thân không hề tưởng tượng.

Điều kỳ l/ạ hơn: mỗi lần tôi cố gắng dọn dẹp kỹ khu vực giường anh nằm, Trí đều tỏ ra b/ực b/ội, thậm chí nổ/i nó/ng vô cớ.
“Đừng động vào đồ của anh. Giường chiếu để nguyên!”


Anh hét lên một đêm khi thấy tôi đang tháo ga giường.

Chưa bao giờ anh phản ứng như vậy. Tôi bắt đầu b/ất an. Rất b/ất an.

Và rồi mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi mùi đó trở nên nồng nặc đến mức khiến tôi mất ngủ. Tôi cảm giác nó không chỉ là mùi, mà là lời cả/nh b/áo.

Tối ấy, Trí thông báo phải đi công tác 3 ngày.

Khi anh đóng cửa bước đi, linh cảm trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ đến mức bàn tay cũng run. Tôi đứng nhìn cánh cửa một lúc lâu, rồi quay vào phòng ngủ, kéo cả tấm nệm ra giữa nền nhà.

“Có gì đó không bình thường. Mình phải biết sự thật,” tôi tự nói với bản thân.

Tôi lấy dao rọc giấy, hít một hơi thật sâu và rạch đường đầu tiên lên lớp vải nệm.

Ngay khi lớp vải bật ra, một luồng mùi nồng nặc phả thẳng vào mặt tôi, khiến tôi choá/ng vá/ng. Tôi phải bịt mũi, gập người ho sặc sụa.

Ti/m tôi thắt lại. Không thể nào… bên trong nệm lại có mùi như thế này.

Tôi tiếp tục cắt rộng thêm.

Và tôi đông cứng khi thấy…

Và tôi đông cứng khi thấy bên trong lớp lò xo nệm không phải là bông ép hay mút cao su bình thường. Một khoảng trống lớn đã bị khoét rỗng, và lấp đầy trong đó là những chiếc túi nilon đen được dán kín bằng băng keo bản lớn.

Tôi run rẩy rạch một chiếc túi nhỏ nhất. Bên trong không phải tiền bạc, không phải vàng kim. Đó là những bộ quần áo trẻ sơ sinh cũ kỹ, một chiếc khăn len nhỏ đã ngả màu và… một đôi giày vải tí hon dính đầy vết bẩn khô khốc.

Mắt tôi nhòe đi. Đây là đồ của Bi – đứa con trai đầu lòng của chúng tôi đã m//ất trong một tai nạn giao thông thảm khốc ba năm trước. Ngày đó, Trí bảo anh đã đem đốt hết đồ đạc của con vì “nhìn thấy lại đau lòng”. Anh nói chúng ta phải quên đi để sống tiếp.

Nhưng khi tôi rạch tiếp chiếc túi lớn hơn, sự thật còn kinh hoàng hơn thế. Một xấp tài liệu dày cộm hiện ra: Đó là những tờ hóa đơn chuyển tiền đều đặn mỗi tháng cho một người phụ nữ tên Nhã trong suốt ba năm qua, kèm theo đó là một cuốn nhật ký của Trí.

Tôi lật dở những trang giấy đẫm nước mắt và mùi ẩm mốc.

“Ngày… tháng… năm… Anh không thể nói với em rằng Bi vẫn còn một người em sinh đôi. Ngày tai nạn xảy ra, Nhã – người yêu cũ của anh – cũng có mặt trên xe. Con của cô ấy đã mất, nhưng đứa bé cô ấy đang mang trong bụng – kết quả của một lần anh yếu lòng trước khi cưới em – lại may mắn sống sót. Anh đã giấu em, giấu cả thế giới để nuôi mẹ con cô ấy trong bóng tối.”

Trang cuối cùng viết cách đây chỉ một tuần:

“Mùi t//ử khí của sự dối trá đang bắt đầu bốc lên từ chiếc nệm này. Nhã tống tiền anh ngày càng nhiều, cô ấy dọa sẽ mang đứa bé đến gặp em. Anh phải giấu những món đồ của Bi vào đây để tự nhắc nhở mình về cái giá của sự phản bội. Mỗi đêm nằm cạnh em, anh thấy mình như đang nằm trên một nấm mồ. Mùi hôi này… có lẽ là từ linh hồn mục nát của anh mà ra.”

Hóa ra, thứ mùi mà tôi ngửi thấy không chỉ là mùi của những món đồ cũ bị ẩm mốc trong không gian kín, mà là mùi của sự lừa dối tàn nhẫn nhất. Trí đã dùng chính nỗi đau mất con của tôi để che đậy cho sự hiện diện của một đứa con riêng. Anh ta mang đồ của đứa con đã khuất về giấu dưới nệm, cạnh người vợ tào khang, để làm lá chắn tâm lý cho sự tồi tệ của mình.

Tôi quỵ xuống giữa đống đổ nát của chiếc nệm và những bí mật dơ bẩn. Đúng lúc đó, điện thoại báo tin nhắn. Là Trí: “Anh quên tài liệu ở ngăn kéo gần giường, em tìm giúp anh nhé.”

Tôi nhìn chiếc USB đính kèm trong túi đồ của Nhã – bên trong chắc chắn là bằng chứng ngoại tình và những đứa trẻ. Tôi không khóc nữa. Sự ghê tởm đã lấn át cả nỗi đau.

Ba ngày sau, khi Trí trở về với nụ cười giả tạo trên môi, anh ta sẽ không thấy một người vợ yếu đuối chờ đợi. Anh ta sẽ thấy căn phòng trống rỗng, chiếc nệm đã bị tháo tung như một lời phán quyết, và đơn ly hôn đặt ngay ngắn trên đống đồ cũ của con trai.

Món quà bất ngờ nhất tôi dành cho anh chính là việc tôi đã gửi toàn bộ bằng chứng thụt két công ty (mà tôi tìm thấy trong xấp hóa đơn kia) cho ban giám đốc. Anh ta muốn “nuôi con riêng” bằng tiền dối trá, vậy thì hãy để anh ta làm điều đó sau song sắt của sự hối hận.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *